icon icon icon
Số 4, Ngõ 180 Thái Thịnh, Quận Đống Đa, Hà Nội Tìm kiếm

HỘ CHIẾU GHI DANH TÍNH. HÀNH ĐỘNG GHI DANH DỰ

Người đăng: Tohoku Sông Đà Công ty cổ phần - 30/07/2026
  • Lao động Việt Nam cứu người trong trận động đất Kumamoto
  • Du học sinh Việt Nam được tuyên dương vì cứu sống một người  tự tử ở Nhật
  • Hai thanh niên Việt Nam bất chấp sóng lớn lao xuống biển cứu trẻ em Nhật Bản gặp nạn trong kỳ nghỉ hè ...

CÓ THỂ BẠN SẼ LÀ NGƯỜI VIỆT NAM ĐẦU TIÊN MÀ HỌ GẶP

Có lần, trước một buổi xuất cảnh, tôi hỏi cả lớp một câu rất đơn giản.

"Tại Nhật Bản, người đầu tiên gặp em sẽ là ai?"

Có bạn trả lời là quản lý.

Có bạn nói là giáo viên.

Có bạn bảo là chủ nhà.

Tôi gật đầu rồi hỏi tiếp.

"Nếu đó cũng là lần đầu tiên họ gặp một người Việt Nam thì sao?"

Cả lớp im lặng.

Không phải vì câu hỏi khó.

Mà vì lúc ấy, các em mới nhận ra rằng, đối với rất nhiều người trên thế giới, Việt Nam không bắt đầu từ bản đồ.

Việt Nam bắt đầu từ con người đầu tiên họ gặp. Có thể... chính là em.

 

Người Nhật ít khi đánh giá một đất nước qua những bài diễn văn hay những chiến dịch quảng bá.

Họ đánh giá qua những điều rất bình thường.

Một người đến đúng giờ.

Một lời cảm ơn.

Một cái cúi đầu.

Một đồng nghiệp giữ lời hứa.

Một thực tập sinh luôn hoàn thành công việc trước khi ra về.

Những điều ấy nhỏ đến mức người làm không nghĩ mình đang đại diện cho điều gì.

Nhưng chính những điều nhỏ ấy lại góp thành hình ảnh của cả một dân tộc.


Những ngày vừa qua, nhiều người xúc động khi đọc tin những người Việt Nam dũng cảm cứu người trong động đất, cứu người trên biển hay được chính quyền Nhật Bản biểu dương vì những hành động đẹp.

Tôi tin rằng, khi lao vào cứu người, họ không hề nghĩ mình đang đại diện cho Việt Nam.

Họ chỉ làm điều mà lương tâm mách bảo.

Nhưng chính vì không tính toán nên những hành động ấy lại có sức lan tỏa mạnh mẽ.

Người ta có thể quên tên họ.

Nhưng sẽ nhớ rằng:

"Người Việt đã ở đó."

Đôi khi, hình ảnh của một đất nước được tạo nên từ những khoảnh khắc rất ngắn như thế.


Trong hơn mười lăm năm làm việc với các doanh nghiệp và nghiệp đoàn Nhật Bản, tôi càng tin rằng cơ hội của một người Việt không chỉ được quyết định bởi năng lực của chính họ.

Nó còn được quyết định bởi những người Việt đã đến trước.

Một thực tập sinh làm việc tận tâm.

Một kỹ sư trung thực.

Một du học sinh sống có trách nhiệm.

Những con người ấy để lại niềm tin.

Và niềm tin ấy mở ra cơ hội cho rất nhiều người phía sau.

Ngược lại, chỉ một vài hành động thiếu suy nghĩ cũng có thể khiến cánh cửa ấy khép lại nhanh hơn chúng ta tưởng.

 

Khi  đi nước ngoài, chúng ta  mang theo rất nhiều thứ: hành lý và cả Ước mơ, Kỳ vọng của gia đình.

Nhưng còn một thứ nữa.

Đó là cách người khác sẽ nhớ về người Việt Nam sau khi gặp các bạn.

Không ai có thể chọn nơi mình sinh ra.

Nhưng ai cũng có thể chọn cách mình sống.

Để khi nhắc đến người Việt Nam, người khác nhớ đến sự tử tế, trách nhiệm và đáng tin cậy.

Ở nước ngoài rất nhiều người Việt được gọi bằng một cái tên quen thuộc:  Nguyen. ..và dần dần, Nguyen trở thành cách người ta gọi cả cộng đồng người Việt.

Mỗi người sống tốt thêm một chút, cái tên ấy đẹp thêm một chút.

Mỗi người sống thiếu trách nhiệm, cái tên ấy cũng nặng thêm một chút.

Đó là điều mà không trường học nào dạy.

Nhưng cuộc sống thì luôn nhắc chúng ta.


Trước ngày các em lên máy bay, nếu chỉ được gửi gắm một điều, có lẽ tôi sẽ không nói về tiếng Nhật.

Cũng không nói về mức lương.

Tôi chỉ muốn các em nhớ lại câu hỏi đầu tiên.

Nếu người đầu tiên họ gặp là em...

Em muốn họ nhớ điều gì về người Việt Nam?

Có thể nhiều năm sau, họ sẽ quên tên em.

Nhưng biết đâu, chính cuộc gặp gỡ ấy sẽ khiến họ nói với đồng nghiệp, với gia đình, hay với doanh nghiệp của mình:

"Người Việt Nam thật đáng tin cậy."

Nếu điều đó xảy ra, thì cuốn hộ chiếu Việt Nam mà em cầm trên tay hôm nay không chỉ đưa em đến một đất nước mới.

Nó còn mang theo một điều rất đẹp.

Đó là niềm tự hào về hai tiếng Việt Nam.

 

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN: